Chuyện rợn người về ngôi làng mổ chó lớn nhất Hà Nội

125

Ngôi làng mổ chó lớn nhất Hà Nội sợ hãi linh hồn chó “báo oán”, nên người dân trong làng không ai dám mổ chó nữa mà đi thuê người mổ chó từ nơi khác.

Nhắc đến giết mổ thịt chó, người dân thủ đô nghĩ ngay đến làng Cao Hạ (xã Đức Giang, Hoài Đức, Hà Nội). Không ai nắm rõ làng Cao Hạ có nghề thịt chó từ bao giờ, chỉ biết rằng, đó là nghề gia truyền. Cha ông người Cao Hạ làm nghề giết mổ thịt chó, thì giờ con cháu vẫn theo nghề sát sinh này.

Tuy nhiên, thời gian gần đây, nghề gia truyền này không còn thịnh vượng như trước, phần vì nhiều người đã từ bỏ món khoái khẩu này, phần nữa là bởi ở làng có nhiều chuyện rợn tóc gáy liên quan đến việc giết mổ con vật vốn là bạn tri kỷ của loài người. Dưới đây là một bài phóng sự nhỏ về ngôi làng này.

Cách đây cả thế kỷ, người Cao Hạ đã làm bún, mà cả làng cùng làm, đúng chất một làng nghề nhộn nhịp.

Thế nhưng, cũng cách nay cả thế kỷ, trong làng có vài gia đình chuyên mổ chó. Nghề mổ chó cứ mỗi ngày một phất lên. Ngay từ những năm 60 của thế kỷ trước, nghề mổ chó ở Cao Hạ đã nhộn nhịp lắm. Mấy chục hộ dân trong làng có lò mổ chó. Nửa đêm, dân làng thắp đèn sáng trưng, đập chó kêu ăng ẳng.

Sáng ra, người Cao Hạ đạp xe chở chó đi khắp Hà Nội, cung cấp cho các chợ lớn như Âm Phủ, Phùng Hưng, Thái Hà, Mỹ Đình, thị trấn Trôi, Phùng… Nói không ngoa, ngày đó, 90% quán thịt chó ở thủ đô và vùng lân cận là do người Cao Hạ cung cấp.

Chuyện rợn người về ngôi làng mổ chó

Nghề giết mổ chó cứ thế phất lên, rồi nhà nọ học theo nhà kia, cùng giết mổ chó. Làng Cao Hạ giết mổ chó cực kỳ chuyên nghiệp. Họ có cả đội quân thu mua chó khắp Việt Nam. Thậm chí, sang tận Lào, Campuchia, Thái Lan thu mua hàng xe tải chó. Mua chó ở nước ngoài vừa rẻ, thịt lại ngon, nên thịt chó Cao Hạ mỗi ngày thêm nổi tiếng. Đội quân buôn chó cung cấp cho các lò mổ. Hàng chục người trong làng làm công việc buôn bán các bộ phận chó đi khắp nơi. Cả làng sống nhờ con chó, làm giàu nhờ giết mổ, buôn bán thịt chó.

Để tận mắt công việc mang tính sát sinh loài vật nuôi thân thuộc với con người, nửa đêm tôi tìm đến làng Cao Hạ. Ban ngày thì làng nước im ắng, thậm chí ít người qua lại làng, vì người đi đổ mối thịt chưa về, người thì ngủ mê mệt sau một đêm làm việc vất vả, nhưng 12 giờ đêm, là thời điểm xóm làng tấp nập.

Chiếc xe tải chở hàng chục lồng chó đỗ trước lò mổ của bà S. Bà S. bật điện sáng trưng, giọng vang như chuông đồng, kêu đám thợ trở dậy làm việc. Thợ mổ người chuẩn bị dao, chậu, pha chế nước sôi.

Mặc dù nghề giết mổ gia súc không vi phạm pháp luật, quang minh chính đại, nhưng những người làm nghề giết mổ ở đây đều tránh mặt khi nói về nó, đặc biệt là ngại tiếp xúc với giới truyền thông.Họ không muốn người đời biết mình làm công việc sát sinh.

Hiện nay, ở làng Cao Hạ không có ai dám cầm chày đập chết con chó, cầm dao chọc tiết chó nữa. Cùng lắm họ chỉ dám thui chó, mổ bụng, làm lòng, khi thợ đã giết chó rồi.

Ngày xưa, việc giết chó tự tay người Cao Hạ làm, nhưng nhiều chuyện xảy ra lắm, nên không ai dám làm cái việc sát sinh ấy nữa. Nhưng đất chật, người đông, không mổ chó thì lấy gì mà sống, nên họ vẫn phải duy trì lò mổ. Có điều, họ không trực tiếp giết chó, mà thuê thợ giết mổ từ nơi khác về. Họ trả công vài trăm ngàn mỗi ngày nên thuê được rất nhiều thợ. Mà với số tiền hậu hĩnh như vậy, thì nhiều người dám cầm chày đập con chó, cầm dao chọc cổ nó.

Cái chết của ông H. đã xảy hơn 10 năm trước, song còn gây kinh hãi với những người mổ chó ở Cao Hạ đến tận hôm nay. Người dân trong làng đều kể vanh vách. Một đồn mười, mười đồn trăm, khiến cái chết của ông càng trở nên kỳ quái.

Ngày đó ông H. gây dựng được lò mổ chó lớn nhất nhì làng Cao Hạ. Đêm nào vợ chồng ông với sự phụ giúp của con cái, cũng hóa kiếp vài chục chú chó. Thế nhưng, một đêm, sau khi đập chết chó, thui rơm vàng ươm, chuẩn bị mổ bụng moi lòng, thì mọi người không thấy ông H. đâu cả. Mọi người gọi, không thấy ông thưa. Bỗng nhiên, vợ ông hét ầm ĩ, rồi ngất xỉu.

Mọi người chạy đến thì phát hiện ông H. đang nằm trong nồi nước nhúng chó sôi ùng ục. Ông H. đã chết một cách khủng khiếp. Không ai hiểu vì sao ông H. lại rơi vào nồi nước nhúng chó để vặt lông. Người thì bảo ông bị ngã vào, người lại đoán mò ông bị linh hồn loài chó “báo oán”, nên ông mới chết theo cách kỳ quặc như vậy.

Ngay sau cái chết của ông H. một thời gian thì đến cái chết của anh V., chồng chị C. Khi đó, anh V. tròn 40 tuổi. Anh là thợ mổ chó lành nghề nhất làng Cao Hạ. Chỉ 3 tiếng nửa đêm về sáng, mình anh mổ xong 10 đến 15 chú chó. Vì thế, kinh tế mỗi ngày thêm khấm khá.

Thế nhưng, tai họa ập đến đúng lúc gia đình đang ăn nên làm ra. Khi anh cắm quạt điện để thui chó, dây quạt chập điện bốc khói và cháy. Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, anh không rút phích điện, mà dùng tay không nối lại dây điện. Anh bị điện giật chết, mặt mũi méo xẹo, nằm vật bên đống chó chưa kịp thui.

Cái chết của 4 chủ lò mổ liên quan đến chó khiến người dân Cao Hạ hoang mang cực độ. Sợ hãi linh hồn chó “báo oán”, nên người dân trong làng không ai dám mổ chó nữa. Họ đồng loạt thuê thợ nơi khác đến giết mổ chó, còn dân trong làng chỉ làm những công đoạn tiếp theo. Họ muốn đổ cái nghiệp đó cho những người làm thuê.