Câu chuyện trâu có linh hồn và nghiệp sát sinh ở làng mổ trâu

148

Ở làng mổ trâu Phúc Lâm, có nhiều chuyện rùng rợn về trâu liên tiếp hóa điên húc người khi đưa chúng về làng. Vậy người ta mới nói rằng “trâu có linh hồn”.

Theo tin phóng sự, ông Đức kể chuyện về ông ba toa H., nhà ở làng Giang Xá, xã Đức Giang. Ông H. có lò mổ trâu nhỏ, mỗi ngày giết 1-3 con. Nghề mổ trâu có từ đời cha ông H. Bố của ông cũng là thợ mổ trâu có tiếng. Bố chết, ông H. nối tiếp công việc sát sinh này. Là bạn thân, nên ông Đức thường xuyên trò chuyện, tâm tình với ông H. về nghề sát sinh, đặc biệt là sát hại loài trâu.

Ông H. làm giàu bằng nghề này, nên không thể bỏ được. Nghe khuyên giải nhiều quá, nhiều lần ông H. còn nổi cáu với người bạn thân. Một hôm, cách đây chừng 10 năm, ông H., khi đó ngoài 50 tuổi, ra đền Giang Xá ngồi uống nước với ông Đức và mấy cựu chiến binh trong xóm.

Ông Đức chạy vào, thấy ông H. nằm bất động trên giường, lay không dậy, gọi không thưa. Lát sau, y tá đến, thì ông H. co giật đùng đùng, rồi hộc máu tươi chết. Ông chết một lúc rồi, mà dòng máu tươi vẫn rỉ ra từ miệng. Nhìn cảnh ấy, ai cũng kinh hãi.

Ông H. chết đi, nghe lời khuyên của ông Đức, con cháu dẹp bỏ lò mổ, không theo nghề sát sinh này nữa. Theo lời ông Đức, ông đã theo dõi một số vụ chết chóc của những người giết mổ gia súc và thấy rằng, rất nhiều trong số họ, dù chết trẻ hay chết già, đều có máu tươi chảy ra đằng miệng.

Chuyện trâu có linh hồn

Câu chuyện về những đồ tể mổ trâu, còn gọi là ba toa, mà ông Hồ Xuân Đức, thủ từ đền Giang Xá kể, khiến tôi tò mò, tìm hiểu về nghề mổ trâu bò. Tôi tìm về ngôi làng có truyền thống mổ trâu bò lâu đời nhất Việt Nam, đó là làng Phúc Lâm (Hoàng Ninh, Việt Yên, Bắc Giang).

Theo ông Khuyến, thập kỷ 80 của thế kỷ trước, có tới 90% số hộ dân dính dáng đến chuyện sát hại con trâu. Tuy nhiên, nghề mổ trâu ngày càng mai một. Hiện tại, cả làng với 500 hộ dân, chỉ còn cỡ 50 lò mổ. Số lượng trâu bỏ mạng ở làng Phúc Lâm cũng ít hơn xưa.

Theo ông Khuyến, ngoài việc người Phúc Lâm nhận ra rằng, không thể làm giàu bằng nghề mổ trâu, thì có nhiều trường hợp bỏ nghề vì sợ hãi những chuyện tâm linh. Những ngày đầu năm, rằm tháng 7, người dân Phúc Lâm đều nô nức lên chùa cúng bái, đốt vàng mã, giải hạn cho gia đình mình. Thế nhưng, ở làng, vẫn xảy ra những chuyện không vui, khiến lòng người hoang mang. Ông Khuyến chỉ nói vậy, chứ ông không dám nêu tên gia đình nào, bởi vấn đề này rất nhạy cảm.

Bi thương nhất trong chuyện bị loài trâu “báo oán”, phải kể đến gia đình ông K. Chuyện rằng, 2 năm trước, nhà ông Đỗ K. vẫn là chủ lò mổ to nhất làng Phúc Lâm. Mỗi đêm, nhà ông K. mổ 15-17 con trâu lớn bé.

Đại gia đình nhà ông K. có 4 người con trai làm công việc này. Người quanh năm suốt tháng lang bạt ở miền núi, để tìm những con trâu ngon, nhiều thịt, thậm chí sang tận Lào, Campuchia để lựa trâu. Hàng chục lái buôn khắp cả nước sục sạo khắp nơi mới cung cấp đủ trâu cho lò mổ nhà ông K.

Cứ độ 12 giờ đêm, một chiếc xe tải cỡ lớn lại chở mười mấy con trâu đến cổng lò mổ nhà ông. Với bề dày mấy chục năm giết mổ, đã có hàng vạn con trâu bỏ mạng ở nhà ông. Cũng vì thế, theo những người hiểu biết về tâm linh, sát khí ở mảnh đất nhà ông tỏa ra rất nặng.

Bữa đó, cũng như mọi ngày, chiếc xe tải chở 15 con trâu từ mãi Hà Giang về, đỗ trước cổng lò mổ. Lần lượt từng con trâu bị giết mổ. Đến con trâu cuối cùng thì xảy ra chuyện lạ. Mấy người thay nhau kéo, nhưng con trâu nhất quyết không chịu xuống khỏi thùng xe tải, cứ ghì lại.

Tức mình, cả chục người xông vào, trói nghiến con trâu lại rồi vần xuống khỏi xe tải. Khi vần trâu xuống xe, cởi trói, nhưng con trâu không chịu đứng lên, mà hai chân trước cứ quỳ xuống như phủ phục.

Nó không rống lên, không giãy dụa nữa, nhưng nước mắt ứa ra. Một số người thấy con trâu có biểu hiện như vậy thì ngăn cản việc giết nó. Người làng Phúc Lâm vẫn tin rằng, những con trâu có biểu hiện như thế là có tính linh, tức nó mang linh hồn con người, có kiếp trước là con người. Những con trâu như thế thường hiền lành, chịu khó cày bừa, thân thiện với con người và những thợ mổ tin vào thế giới tâm linh thường không giết hại nó.

Tuy nhiên, ông K. không tin vào chuyện đó. Mấy chục năm làm nghề, gia đình ông mỗi ngày thêm giàu có, chưa ai bị trâu “báo oán”, nên ông không tin, không sợ. Sau một lát bàn cãi, thì con trâu này cũng toi mạng.

Điều kinh dị như dự đoán xảy ra ngay khi giết hại con trâu có tính linh này. Con trâu bị giết vào tháng 2, thì đến tháng 4, người con trai của ông K, sinh năm 1968 tự dưng lăn đùng ra chết.

Điều lạ lùng là anh này không theo nghề mổ trâu của gia đình. Được ăn học tử tế, anh này tạo lập cuộc sống ở Hà Nội và làm cán bộ khá to. Bình thường, anh này không có bệnh tật gì cả. Thế nhưng, một hôm, đang ngồi xem tivi trong nhà, anh đột nhiên anh kêu mệt nên vào giường ngủ. Nửa đêm, anh lên cơn co giật. Gia đình đã đưa đi viện, nhưng không cứu được.

Thời gian ngắn sau đó, một người con nữa của ông K. đột nhiên trở nên ốm yếu. Anh này vốn rất khỏe mạnh, mổ trâu nhanh thoăn thoắt, giỏi nhất nhà, nhưng cơ thể cứ ốm yếu dần. Gia đình đưa đi khắp các bệnh viện điều trị nhưng không hiệu quả.

Anh qua đời. Gia đình giữ bí mật, nên hàng xóm không ai biết anh chết vì nguyên do gì. Vậy là, tin đồn bị “oan hồn” con trâu “báo oán” lại lan ra, khiến cả làng sợ hãi.

Đỉnh điểm của nỗi sợ hãi, là cái chết của cô con gái út. Cô con gái út của ông K. đang học đại học năm cuối ở Hà Nội. Gia đình giàu có, cô được đi học tử tế, không dính dáng gì đến công việc giết mổ trâu bò.

Giữa năm 2012, trên đường từ Hà Nội về thăm nhà, đang lái xe máy, thì chiếc xe tải mất phanh đâm thẳng vào cô. Gia đình đến nhận xác con gái mà bàng hoàng khủng khiếp.

Theo goccuocsong, sự việc chết chóc liên tiếp xảy đến với gia đình ông K., khiến ông không thể không để tâm đến những lời đồn của dân làng. Gia đình đã đi làm lễ ở rất nhiều chùa, gặp rất nhiều thầy và đều nhận được lời khuyên như nhau, là gia đình cần phải làm lễ cầu siêu cho loài trâu, làm lễ giải hạn cho gia đình và bỏ ngay nghề giết mổ.